Tiễn biệt một con người! Củng cố niềm tin vào cả một thế hệ!

  • 15/10/2017 | 14:59 GMT+7
  • 25.720 lượt xem

Khi em đã ra đi...biết bao người mới hiểu về em. Từ sự ngỡ ngàng đến ân hận của thầy em - PGS. TS. Nguyễn Văn Dững - khi nhìn nơi ở của em suốt hàng chục năm học phổ thông đến sự ngạc nhiên của bạn thầy em - TS. Lê Thống Nhất - trước những vần thơ của em.

Và bây giờ là PGS. TS. Đỗ Hải Phong - Chủ nhiệm Khoa Ngữ văn, trường ĐHSP Hà Nội với dòng cảm xúc còn nóng trên FB cá nhân:

TIỄN BIỆT MỘT CON NGƯỜI - CỦNG CỐ NIỀM TIN VÀO CẢ MỘT THẾ HỆ

Tôi biết đến em đầu tiên qua lời "gọi" lay động tâm can của một cô học trò - bạn em khi thi thể em còn chưa được tìm thấy:

"Chờ tin cậu, Dư ơi...
Những ngày Hà Nội đã nồng nàn hoa sữa
Về đi Dư, phố cổ, Hồ Gươm chờ…
Những hẹn ước chúng mình còn bỏ ngỏ
Cậu trốn nơi nào giữa trời, nước chơ vơ?"

Rồi tôi được biết tin dữ cuối cùng về em cũng qua những lời thiết tha đau đớn của bạn bè em:

"Dư của chúng tôi. Người tử tế nhất. 
Mỗi dòng về bạn lại như một nhát dao cứa vào tim chúng tớ. Cuộc sống của bạn khó khăn vậy, gian nan vậy mà bạn vẫn tươi cười, vẫn nỗ lực giúp đỡ người khác. Chúng tớ không ngừng hỏi tại sao một người như bạn lại ra đi như thế? Nghĩ về bạn, chúng tớ lại khóc, một cách đầy bất lực. Dù có khóc nữa, khóc mãi, bạn cũng không thể quay về. Thôi thì chúng tớ tự an ủi nhau rằng bạn đã trả nợ xong kiếp này, một cách đau thương nhưng đầy vinh quang. Kiếp sau, bạn chắc chắn sẽ an yên và hạnh phúc! Chắc chắn vậy! Và chúng ta sẽ còn gặp lại.
Mệt rồi, bạn ngủ đi. Sau giấc mộng dài, tỉnh dậy, chúng ta lại mỉm cười cùng nhau!"

"Bạn nằm lại mãi với thời tuổi trẻ
Cuối thu rồi, bạn bỏ lại mùa xuân"

"Cậu ơi, đi bình an và thanh thản nhé! Cậu sống như để trả nợ cuộc đời, vất vả đủ đường, đa đoan đủ thứ, bắt đầu êm ấm rồi thì đi... Tớ và mọi người sẽ làm nốt những gì cậu còn ấp ủ... Tớ hứa là như vậy! An yên nhé...
Tớ lại thức 1 đêm nay nữa vì cậu thôi nhé! Để chờ và đón cậu về nhà. Về với quê mình, với trường mình, với đất lành, gió mềm, nắng trong, với những gì cậu yêu quý ngày còn đi học..."

Đọc tiểu sử gian khó, "lận đận" của em, cũng như thầy Lê Thống Nhất, tôi lần theo từng dòng thơ, từng con chữ trăn trở trong FB của em. Những con chữ chân thành giúp chúng tôi không chỉ hiểu, thương, kính phục em, mà còn củng cố niềm tin vào thế hệ của em hơn.

Với bút danh Giang Phong, cùng tình yêu thu Hà Nội, tình yêu Pushkin, tình yêu một nước Nga em chưa từng đặt chân tới, em trở nên gần gũi với tôi. Với nghị lực, niềm tin, quyết tâm không đầu hàng những khó khăn trong cuộc sống, giữ vững nhân cách, học cách sống thực tế, mà không đánh mất chất thơ trong tâm hồn mình, em ra đi để lại nỗi tiếc thương không chỉ cho gia đình, người thân, thầy cô, bè bạn của em, mà cho cả chúng tôi, những người em chưa hề quen biết.

Kính cẩn nghiêng mình trước anh linh người bạn trẻ! 
Những khát vọng và kế hoạch còn dang dở của em, chúng tôi sẽ đồng lòng, chung tay thực hiện.
Chúng ta tiễn biệt một CON NGƯỜI và củng cố niềm tin vào cả một THẾ HỆ.
Cũng như người đã khuất, chúng ta tin rằng Tổ Quốc ta chỉ có thể tồn tại được "Nếu người vẫn còn biết yêu nhau!"

Nhớ tâm sự và những vần thơ của em:

Tâm sự nhân Ngày Nhà giáo Việt NamTâm sự nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam

"Nghề báo giống như những cuộc kiếm tìm không kết thúc những thứ mà kẻ lang thang đó đây trên những cuộc hành trình cũng chưa biết thứ mình tìm kiếm là gì. Cũng đôi khi phiêu như những kẻ lãng du, say sưa và mê đắm một thứ tình yêu chấp chới phía trước con đường
Nghề báo giống như cuộc chiến không khoan nhượng của những chiến binh cầm thanh gươm đầy sức mạnh được giao cho vì lời thề Tuyệt đối trung thành với sự thật. Kiêu hãnh và tự hào vì được đứng về phía những người lao động chân chính, bảo vệ cho những lý lẽ của yêu thương, lòng vị tha, nhân ái con người, mỉm cười vì được dấn thân để chân lý ở đời không bị hoen ố.
Nghề báo cũng có thể chỉ giản đơn như việc bếp núc thường ngày để nấu một bữa cơm chẳng thể thiếu đối với mỗi người. Tìm nguyên liệu, chế biến, bày biện. Đó là những bữa cơm giữ êm ấm, duy trì sức mạnh và sự cân bằng để tồn tại những thứ lớn hơn mà người ta gọi là xã hội.

Dù là thế nào, Nghề báo cũng là nghề của lòng dũng cảm, của chất men nồng để không đắn đo, không do dự, của ngọn lửa nhỏ để giữ những bước đi cứng cáp, mạnh mẽ và bền bỉ, của niềm tin vào sức mạnh của thanh gươm cầm trên tay.
Mong ta sẽ giữ được lòng kiêu hãnh với Nghề báo. Và mong tất cả những người đã, đang, sẽ bước vào Nghề báo cũng sẽ luôn giữ được lòng kiêu hãnh đó mà ngẩng cao đầu".
(21.06.2013)

Nghĩ về tuổi 30 trước ngày sinh nhậtNghĩ về tuổi 30 trước ngày sinh nhật

* * *

Bay lên
Cho đôi cánh rộng
Thênh thang mặt đất
Cứng cáp đôi vai 
Và đôi chân 
Tìm được chốn nghỉ ngơi giữa dặm dài
Như cơn gió mải mê tìm cát bụi
Bao la đời xa xôi
Để gọi được tên mình
Trong cơn mê khắc khoải
Giữa ngày 
Không vô tận
Vẫy nhẹ bàn tay
Gạt một áng mây
Bắt lấy ánh mặt trời
Giấu vào đôi mắt
Phủ đầy khao khát, đam mê, bản ngã chưa bao giờ nguôi
Cất bước
Những chuyến đi bất tận
Hành trang chỉ một tâm hồn tự do không sợ hãi, không yếu mềm...

(14.06.2013)

* * *

Lửa
Như cơn mưa bên cửa sổ
Xao động
Và bão tố
Ở nơi bình yên nhất của tâm hồn
Sóng
Trôi về nơi lặng lẽ
Người 
Cát bụi

(28.01.2013)

* * *

Khát vọng. Cho em tan vào đôi mắt. 
Mơ ước. Cho em tìm về một con đường thu trải lá vàng.
Trải nghiệm. Cho hết cuộc đời không vô vọng
Và em là em
Của mùa thu
Vĩnh cửu
Dịu dàng
Tôi
Của dòng sông...

(20.01.2013)

* * *

Sau cơn giông bão

Trường Sơn
Ôm nỗi đau vào sâu trong lòng đất
Cỏ xanh
Phủ ngàn bia mộ không tên

Thời gian không sao xoá nhoà vết thương
Nước mắt cả một thế kỷ - Lòng biết ơn và hàn gắn

Chỉ để ngày mai
Nắng lại có thể bừng lên trên đất nước này.

Tổ quốc đã đi qua cơn bão giông
Mà sao ngày bình yên vẫn không tiếng cười hạnh phúc?

Quyền lực, tiền tài, danh vọng
Xới tung mọi giá trị
Đảo điên.

Ai còn tin
Để bước tiếp con đường…???

Ngày mai
Qua đêm tối, sẽ lại bình minh
Rực rỡ khắp biển trời Tổ quốc
Nếu người vẫn còn biết yêu nhau !

(30.6.2016)

PGS. TS. Đỗ Hải Phong

BigSchool: Chiều nay, có hai người ngồi với nhau để nói về em: PGS. TS. Nguyễn Văn Dững và TS. Lê Thống Nhất. Bài viết của thầy Dững, chỉ trong 24h đã có hơn 140.000 lượt xem trên Bigschool. Theo dự định, suốt sáng nay thầy Lê Thống Nhất đi ngược dòng FB của Giang Phong đã chụp các tư liệu đủ để viết về thơ của em và những điều em chia sẻ về quan niệm sống. Thầy Nhất đã hứa với thầy Dững là đêm nay sẽ viết tiếp về em với những tư liệu đã có.

Thầy Dững đau xót nói:

- Anh xem...cái nick name Giang Phong đã nói lên một cuộc đời gắn với Sông và Gió. Dư đã ra đi bởi Sông và Gió...

Hai người chỉ im lặng cũng như khi thầy Nhất thấy những vần thơ của Giang Phong trong suốt mấy năm cứ như day dứt về cuộc đời mình....

...

Nhưng trên đường về, thầy Nhất đã đọc bài của thầy Phong và quyết định xin đăng bài của thầy Phong thay cho những điều đang muốn viết về em.

Chỉ xin chia sẻ thêm với các bạn những bản chụp từ stt của Giang Phong (nhà báo Đinh Hữu Dư):

Thời học chuyên Văn THPT Lương Văn Tuỵ, em là 1 trong 2 mỳ chính cánhThời học chuyên Văn THPT Lương Văn Tuỵ, em là 1 trong 2 mỳ chính cánh

Ngày đăng quang Học viện Báo chí và Truyên truyềnNgày đăng quang Học viện Báo chí và Truyên truyền

Ngày nhận giải Báo chí xuất sắc về biển Đông lần thứ 2Ngày nhận giải Báo chí xuất sắc về biển Đông lần thứ 2

Ngày "hẹn hò" với lời chúc mừng của các bạnNgày "hẹn hò" với lời chúc mừng của các bạn

Lời kêu gọi vì trẻ em vùng caoLời kêu gọi vì trẻ em vùng cao

Nghĩ về Ngày Quốc khánhNghĩ về Ngày Quốc khánh

Rất ít khi có hình ảnh tác nghiệpRất ít khi có hình ảnh tác nghiệp

Giang Phong: "Thích sống để thực hiện những suy nghĩ của mình".Giang Phong: "Thích sống để thực hiện những suy nghĩ của mình".

Người tử tế và sự tử tế là như thế!Người tử tế và sự tử tế là như thế!

Rất nhiều lần...Giang Phong nói về điều mình muốn rất giản dịRất nhiều lần...Giang Phong nói về điều mình muốn rất giản dị

Chợt cảm giác là mình già với những gian lao đã chịu đựngChợt cảm giác là mình già với những gian lao đã chịu đựng

Luôn nhớ tới thầy cô và trách nhiệm của một nhà báoLuôn nhớ tới thầy cô và trách nhiệm của một nhà báo

Nhớ bà nội và cái nơi cùng bà gian khổ hơn chục nămNhớ bà nội và cái nơi cùng bà gian khổ hơn chục năm

Bao nhiêu người muốn níu em...mà em lại dừng bước?Bao nhiêu người muốn níu em...mà em lại dừng bước?

Nguồn gốc mạnh của người làm báoNguồn gốc mạnh của người làm báo

Một chuyên đi thật tự do?Một chuyên đi thật tự do?

....

Đúng như thầy Đỗ Hải Phong đã khẳng định: "Tiễn biệt một con người! Củng cố niềm tin vào cả một thế hệ!".

Vĩnh biệt Đinh Hữu Dư - Giang Phong! Cảm ơn em đã cho rất nhiều người khâm phục để vượt qua mọi hoàn cảnh khó khăn nhất, để sống làm những điều mình suy nghĩ, tất cả với suy nghĩ sao sống cho xứng đáng. Bơi như em đã chia sẻ: Chúng ta chỉ sống có một lần!

Ý kiến bạn đọc:

Bạn hãy Đăng nhập để gửi ý kiến của mình.