Tin mới

Thực tế và thực dụng

Câu chuyện của nhà giáo Tô Thuỵ Diễm Quyên bắt đầu từ sự kinh ngạc để dẫn đến những vấn đề về giáo dục. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta lúng túng trong giáo dục ở đúng cái ranh giới giữa CÁI XẤU và CÁI TỐT. Cũng như tiêu đề của bài viết: THỰC TẾ hay THỰC DỤNG.

BigSchool: Câu chuyện này xuất phát từ chuyến đi Mỹ lần đầu tiên vào năm 2015 của tác giả do Microsoft mời sang làm giám khảo Diễn đàn toàn cầu của các nhà giáo. Xin các bạn cùng chia sẻ câu chuyện này và trao đổi cùng tác giả.

Vào thăm một trường tiểu học vào giờ ăn. Các bé ăn xong đứng lên rửa tay và có vài bé ở lại lau dọn.
Tôi hỏi một bé:" Bao lâu thì con phải lau bàn một lần?" Thằng bé trả lời:" Chả bao giờ con phải lau bàn cả!" Vô cùng ngạc nhiên trước sự bất bình đẳng này tôi hỏi dồn:" Vì sao có người phải lau bàn mà có người lại không lau?"

Các bạn đoán xem cậu bé trả lời thế nào?
Cậu bé ưỡn ngực trả lời đầy tự hào:" Vì con có tiền!"

Giời ạ! Tôi muốn ngả ngửa vì câu trả lời ấy!

Cậu bé nói tiếp: "Không chỉ là khỏi lau bàn, con còn có thể dùng tiền của con để mua chỗ ngồi ăn mát mẻ nhất nhà ăn, mua 10 phút đi lang thang trong sân trường trong khi các bạn đang học và thậm chí mua suất đi thư giãn 10 phút ấy cho thằng bạn đi cùng con nữa".

Khỏi phải nói sự kinh ngạc tột cùng của tôi trước điều cậu bé trả lời. Ở Mỹ người ta dạy trẻ con điều gì thế này? Sao lại cho trẻ xài tiền kiểu như thế trong môi trường giáo dục?

Khi hỏi tiếp tôi mới vỡ lẽ: Khi học sinh đạt điểm cao sẽ tương đương một số tiền được tích vào thẻ ATM mà chỉ được dùng trong trường chứ không quy đổi ra tiền mặt. Tiền này cho phép các bé sinh hoạt như một xã hội thu nhỏ. Các em có thể mua đồ ăn từ canteen hoặc ủng hộ một ngôi nhà mở nuôi mèo hoang cho đến mua sự tự do khi chán học.
Khi một đứa bé ăn uống trong canteen hoặc ngồi chễm chệ một vị trí đắc địa nhất nhà ăn thì mọi người đều nhìn chúng với ánh mắt thán phục. Điều đó đồng nghĩa với việc đây là những đứa bé học rất giỏi mới có tiền để chi tiêu vào những việc ấy.

Tác giả với phù hiệu giám khảo Diễn đàn toàn cầu tháng 4 năm 2015 tại Mỹ.Tác giả với phù hiệu giám khảo Diễn đàn toàn cầu tháng 4 năm 2015 tại Mỹ.

Người Việt chắn chắn sẽ cho rằng người Mỹ giáo dục tính thực dụng cho trẻ nhưng hoàn toàn không.

Chẳng phải khi trẻ trưởng thành chúng cũng sẽ sống y hệt như thế sao? Bạn có tiền, bạn có quyền mua cho mình mọi sự tiện nghi. Và bạn có tiền tức bạn đang lao động hiệu quả (gần như là thế).

Tôi không cho rằng lối giáo dục đó là thực dụng. Nó là thực tế. Nó chỉ ra cho đứa trẻ thấy rằng khi chúng nỗ lực học tập, chúng sẽ được đền đáp từ cuộc sống và chúng có quyền có những thứ mà người khác không có.

Động cơ học tập đến từ đâu? Động cơ làm việc của chúng ta đến từ đâu? Phải chăng là từ việc muốn khẳng định mình và muốn làm cho cuộc sống của chính mình cùng người thân tiện nghi hơn?

Khi nhà trường yêu cầu bọn trẻ quyên góp tiền cho các quỹ thiện nguyện, tôi thấy bọn trẻ rất hào hứng. Chúng làm điều đó hoàn toàn vì hạnh phúc của chính chúng chứ không làm vì sự bắt buộc. Làm thiện nguyện là chia sẻ chứ không là sự cho đi. Ở Mỹ, ai ai cũng cảm thấy đó là trách nhiệm của họ. Vậy đồng tiền có làm trái tim họ trở nên thực dụng không?

Chắn chắn không. Họ thực tế và họ biết giá trị sử dụng của đồng tiền. Nó chỉ là phương tiện và để có phương tiện ấy đầu tiên phải đặt nó vào ngôi mục đích.

Bạn sẽ cấm con xài tiền hay dạy cho chúng cách mà đồng tiền có thể mang lại lợi ích cho chúng?

Tô Thuỵ Diễm Quyên 
( Sở GD-ĐT TP HCM)

Ý kiến bạn đọc (1)

Hoa hoàng Bài viết rất hữu ích. Cảm ơn Bgischool!

· Trả lời · · 1 tháng trước
Bạn hãy Đăng nhập để gửi ý kiến của mình.