Nhớ một thời hiệu trưởng hay dùng hình phạt đuổi học!

  • 06/10/2017 | 08:55 GMT+7
  • 10.162 lượt xem

Chúng ta đang trao đổi về những hình thức kỷ luật học sinh và bên cạnh đó là các hình thức trừng phạt. Một ký ức thời đi học và thời đi thực tập sư phạm của PGS. TS. Chu Cẩm Thơ làm chúng ta sực tỉnh rằng: một thời các hiệu trưởng hay dùng hình thức: đuổi học ít ngày.

Lần đầu tôi được chứng kiến cảnh đuổi học là khi tôi học lớp 10. Khi ấy, giờ chào cờ đầu tuần diễn ra, trang nghiêm, thầy hiệu phó đọc danh sách những anh lớp 11, 12 bị đuổi học vì tội đánh nhau.

Tan học, lũ con gái lớp 10 nen nét lo sợ, co rúm lại khi trông thấy các anh đạp xe hoặc chạy qua. Được thể, mấy anh còn lượn lờ, reo lên, hể hả vì trêu được lũ nhóc lớp 10 xinh xắn mà yếu đuối. Tôi thì chả biết sợ là gì, cứ ngang ngang xem họ sẽ làm gì. Nhưng chẳng ai trêu tôi cả.

Giờ học, cái thói tò mò quá mức khiến tôi bỏ ra khỏi lớp, đi ra cổng trường xem thế nào. Tôi thì được chú bảo vệ tin tuyệt đối, nên chuyện ra vào cổng trường rất dễ dàng.

Ở ngoài cổng, nhóm mấy anh đó vẫn chưa về nhà. Các anh này hút thuốc lá, bám vào cổng trường, chạy ra chạy lại, trêu bảo vệ, còn ném cả gạch vào cổng trường kêu lanh canh.

Tôi hỏi các anh: “Em tưởng các anh phải ở nhà để kiểm điểm?”

Mấy anh cười phá rồi nhìn tôi. Chắc là nhận ra tôi, các anh không cười, nhơn nhơn bảo: “Vào lớp đi, ngoan thế ra đây làm gì. Về nhà để bị đánh chết à. Hết đợt, nhờ người ký hộ cái bản tường trình, thế là lại đi học. Ở nhà chán chết”.

Chú bảo vệ cũng xác nhận là mấy anh ấy bị đuổi học nhiều rồi, cứ loanh quanh đến hết đợt kỷ luật thôi, chứ không về nhà đâu. Thế là tôi có ý kiến với thầy Hiệu trưởng: “Như thế thì thầy đuổi học các anh ấy làm gì, ở ngoài đấy, họ còn hư hơn. Thà cho các anh ấy vào lớp. Nhỡ có chuyện gì xảy ra thì sao???”

Tôi làm lớp trưởng, thỏa thuận với thầy chủ nhiệm là không đuổi học một ai, kể cả bạn trốn học đi chơi bi-a đến bạn đánh nhau, không học bài. Tôi cũng bảo lãnh cho vài bạn. Bảo lãnh thực sự.

PGS. TS. Chu Cẩm Thơ tại một Hội thảoPGS. TS. Chu Cẩm Thơ tại một Hội thảo

Kỳ thực tập đầu tiên, tôi trở về trường cũ. Đón chúng tôi trong giờ chào cờ, 5 học sinh lớp tôi dự kiến chủ nhiệm bị đuổi học. Lớp của tôi, nào là đánh nhau, nào là trêu cô giáo, ... còn học dốt thì đương nhiên (lớp hạng C, coi như bét trường). Các bạn trong nhóm rất sợ. Tôi thì chỉ lo: tôi sẽ dạy ai đây? 

Tôi đến nhà các học sinh ấy. Còn nhớ một em ở ngã ba đầu làng L-Y, nhà em là một quán sửa xe. Nghe thấy tôi đến, em chặn ở cửa bảo: "Cấm cô nói em bị đuổi đấy. Cô mà bảo, em sẽ xử cô. Bố em sẽ đánh chết em đấy".

Thực ra thì bố bạn ấy làm gì coi tôi là cô giáo. May rằng cái kiểu của tôi rất già dặn, lại tưng tửng, cứ ngồi tán chuyện đủ kiểu, khiến cả lũ học trò cũng xúm vào. Lại có mấy bác nhận ra (chắc là do tôi học cùng khóa con các bác) nên cũng dừng vào nói chuyện. Cậu bé thì phục tôi sát đất. Em bảo, chưa thấy bố em nói chuyện kiểu thế bao giờ.

Tôi lại đến thăm một em khác. Em ấy chỉ thích trêu ghẹo cô giáo và các bạn nữ. Suốt ngày hát mấy bài của Ưng Hoàng Phúc. Khi tôi đến, hóa ra nhà em ở bãi xa làng. Mẹ em tần tảo. Chẳng biết là em bị đuổi học. Cậu học trò trông có vẻ "trơ tráo" thế mà biết vẽ và có máu anh hùng. Cậu ấy đẩy xe cho cô giáo lên dốc, giúp người khác bê vác, ... có vẻ rất chăm chỉ. Bạn ấy bảo, em làm việc gì cũng được, sau này vợ em phải thật xinh, thật sướng. Miễn là em không phải giải toán. (huhu).

Lúc các em trốn học, trèo vào tường, lại gặp tôi đứng ở ngay chân cột điện (cạnh nhà vệ sinh nam). Chúng ngạc nhiên hỏi: "Sao cô biết đứng ở đây?". Tôi bảo: "Cô mày ngày xưa hay trèo ra từ chỗ này đấy!!!"

Tôi đã bảo lãnh cho mấy học sinh ấy trở lại lớp học. Cam đoan rằng không ai phá phách nữa.
Để chơi được với mấy bạn này, tôi còn nhờ bạn học dạy chơi Đế chế, tập hát Ưng Hoàng Phúc, ... Tôi cho chúng đổi việc tốt lấy điểm toán. Kiểu như không giật tóc bạn nào trong ngày thì được một lời khen. Không xé vở thì cũng được khen, được làm trợ giảng cho cô..... cả 4 tuần thực tập, không bạn nào bị đuổi. Lớp tăng cả 20 bậc xếp hạng.

Sau này, mẹ tôi kể, phụ huynh của lớp ấy đi bán nấm ở chợ làng tôi, gặp mẹ tôi cứ nhất định biếu mẹ tôi một túi nấm!. 

Tôi không bao giờ quên lớp học ấy. Một điểm 5 toán cũng là kỳ tích. Cũng giống như tôi, thấy tất cả các học sinh đều có thể lập ra kỳ tích của mình.

Đuổi học, đó là sự thất bại và bất lực của giáo dục.

Sau này, học luật, tôi hiểu rằng, ở tuổi cần giám hộ, các em đâu có khả năng chịu trách nhiệm với hành vi của mình. Hơn nữa, các em bị đuổi học, thì hầu hết về nhà cũng chẳng ai quan tâm, giáo dục các em. Các em chẳng thể tiến bộ chút nào sau những ngày ở nhà tưởng phải ăn năn ấy. Với tất cả kinh nghiệm được chứng kiến khi học sinh bị đuổi học, tôi càng tin chẳng thể lấy biện pháp đó làm hình phạt đáng giá cho học trò. Tụi nhỏ ấy, chúng làm ra rất nhiều điều chướng tai, gai mắt, có khi lửa giận bừng bừng khiến ai cũng không chịu nổi. Nhưng chúng là ai chứ. Là trẻ con. Là học sinh. Là người chưa lớn. Rồi chúng sẽ thay đổi. Chúng sẽ hướng thiện, khi nhìn thấy bầu trời mở ra, và có rất nhiều người mỉm cười với chúng.

PGS. TS. Chu Cẩm Thơ

 

Ý kiến bạn đọc:

Bạn hãy Đăng nhập để gửi ý kiến của mình.

Đề thi mới nhất

Toán học & kết nối tuần 3

Môn Toán học - Lớp 8

Tống Phước Hiển

143 lượt thi

Toán học & kết nối tuần 3

Môn Toán học - Lớp 9

Tống Phước Hiển

103 lượt thi

Toán học & kết nối tuần 3

Môn Toán học - Lớp 6

Tống Phước Hiển

127 lượt thi

Toán học & kết nối tuần 3

Môn Toán học - Lớp 7

Tống Phước Hiển

96 lượt thi

Bài kiểm tra cuối kì II (Cuối năm)

Môn Toán học - Lớp 5

xtoan78

63 lượt thi

Xem thêm

Bài giảng mới nhất

Ghi số tự nhiên

Ghi số tự nhiên

Nguyễn Sáng

Toán học - Lớp 6

Xem thêm