Đọc sách hay bài viết về giáo dục con cái như thế nào?

  • 14/06/2017 | 16:02 GMT+7
  • 7.094 lượt xem

Bác sĩ Nguyễn Thu Hương đã chia sẻ về dạy con theo thuyết 8 loại hình trí thông minh. Bài viết tiếp theo nhằm trả lời câu hỏi của nhiều bạn về việc đọc sách hay bài viết về giáo dục con cái như thế nào? Đây là quan điểm cá nhân của bác sĩ, chưa phải quan điểm của BigSchool.

 
Nhiều bạn hay hỏi mình đọc sách gì về giáo dục con cái. Mình muốn trao đổi với các bạn là mình đọc thế nào thì đúng hơn. Mình là thể loại đọc "tạp pí lù", tính mình thích đọc, và tò mò, muốn biết cái này cái kia từ nhỏ nên thấy cái gì cũng đọc.
Nhưng tóm tắt lại, thì sách về giáo dục rất nhiều nhưng chung quy lại thì có mấy loại:

- Sách giáo dục về tình cảm, cảm xúc, về sự phát triển của trẻ con...Sách này nên đọc những cuốn mà các bạn thấy hợp với nguyên tắc giáo dục của các bạn. Ở VN mình thích mấy cuốn của cô Nguyễn Hạc Đạm Thư, sách của Ông Nguyễn Khắc Viện...còn sách dịch nước ngoài thì mình cũng không biết quá nhiều nhưng thấy có cuốn "5 ngôn ngữ yêu thương" dành cho trẻ em của Gary Chapman rất hay hoặc cuốn "Con gái tuổi 15, duyên dáng và điên rồ" cho các bố mẹ nào có con đến hoặc chuẩn bị đến tuổi dậy thì...Bạn nào biết tiếng Anh, tiếng Pháp có thể đọc thêm mấy bộ về dạy con có ý niệm về giá trị bản thân, mình thấy rất hay.

Mình nghĩ cha mẹ nên đặt nhóm sách về giáo dục cảm xúc, tình cảm này lên hàng đầu vì theo mình thì phát triển cái nền cảm xúc, tình cảm, nhân cách con người là rất quan trọng, một đứa trẻ có nền tảng vững vàng thì có thể vượt qua nhiều khó khăn và thành công nhiều thứ trên đời.

- Sách và bài viết trên các diễn đàn / FB của các cha mẹ viết về kinh nghiệm giáo dục của họ. Riêng nhóm này, mình chỉ đọc để học một số kĩ thuật thôi. Vì mình nghĩ con đường giáo dục và nguyên tắc giáo dục là con đường của mỗi gia đình, mỗi người đều có mong muốn khác nhau về con mình, và thêm nữa hoàn cảnh, đời sống, đường đời của mỗi cha mẹ là rất khác nhau. Vì vậy mình nghĩ ngoài cái nền cơ bản như sự tử tế, tâm thiện, chăm chỉ học tập lao động, tính cách cởi mở .....thì ngoài ra khó có công thức giáo dục chung cho mọi gia đình và mọi đứa trẻ.
Và mình vẫn nhấn mạnh là theo mình cha mẹ tốt là cha mẹ không vội vàng quay cuồng theo trào lưu.

Dạy con ăn gì cũng ăn được để dễ thích nghi mọi hoàn cảnh?Dạy con ăn gì cũng ăn được để dễ thích nghi mọi hoàn cảnh?
 Thêm nữa khi viết về kinh nghiệm giáo dục, nhiều cha mẹ có khuynh hướng cố tình hay vô tình “quên" chia sẻ về các thất bại nên thường chỉ thấy họ nói về các thành công nên loại chia sẻ này ít nhiều mang tính phiến diện và vô tình gây hoang mang cho cha mẹ khác.

Mình ví dụ hồi những năm 90 có nổi lên cuốn “Em phải đến Harvard học kinh tế”, vài năm trước có cuốn “Mẹ hổ dạy con" , “Vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương" về giáo dục của gia đình Do thái, hoặc mới đây có cuốn “Mẹ Việt dạy con bước cùng toàn cầu" hoặc lâu lâu có một số bài viết chia sẻ trên các trang mạng, FB...

Cuốn "Em phải đến Harvard học kinh tế" mình được bố chồng tặng khi chuẩn bị sinh thằng ti nhà mình, cuốn này mình đã đọc hết, đọc xong đọng lại được mỗi một điều là nếu đã đặt ra mục đích abc trong giáo dục con, thì bà mẹ này đã đi theo đến tận cùng, và đã đạt được mục đích....nhưng hồi đó, trong đầu mình luôn lởn vởn câu hỏi là cô bé Đình Đình có hạnh phúc không ? Và đường dài mới biết ngựa hay, cô này sau này thế nào mới là quan trọng...

Cuốn "Mẹ hổ dạy con" mình chỉ đọc vài bài tóm lược và trích đoạn để biết chứ không mua để đọc vì đặc biệt không đồng tình với kiểu cha mẹ ép buộc con cái một cách quá hà khắc và độc đoán như vậy, mình thích lối giáo dục tự do, làm cho con người có đầu óc tự do, suy nghĩ tự do, phóng khoáng cơ.

Cuốn "Mẹ Việt dạy con bước cùng toàn cầu" mình chưa có vì có cô bạn gửi sang cho nhưng cô ấy ghi nhầm địa chỉ nên sách lại quay lại VN rồi. Nhưng có đọc một số bài trích đoạn, hoặc photo của các bạn khác chia sẻ, và mình cũng có đọc qua một số bài trên FB của chị Hải Âu là tác giả cuốn sách. Mình nghĩ cuốn này gần gũi với cha mẹ ở Việt Nam, và cái mình thấy nhiều người nên học ở chị này là sự kiên trì, kiên nhẫn đồng hành với con.
Phần còn lại, thì mình thấy có nhiều cái không hợp với con đường giáo dục của mình. Ví dụ đọc thêm thông tin ngoài lề, thông tin trên báo chí, thì thấy bà mẹ này “đạo diễn” can thiệp hơi nhiều trong các thành công của con, mình thì lại thích kiểu giúp con trang bị cái nền cơ bản thôi, còn phần tiếp theo để con tự bơi, cha mẹ chỉ cần trợ giúp chút xíu khi cần là được rồi .
Phần nữa, thấy có nhiều thứ cũng không đồng tình, ví dụ chuyện chị ấy kể về việc dạy con ăn gì cũng ăn được với mục đích hội nhập, sống ở đâu cũng được. Nhưng nếu chỉ kể đoạn dạy con mình thôi và con mình đã hội nhập được kiểu abc như thế này thế kia thì rất hay, nhưng kể thêm chuyện con gái hồn nhiên và tự hào kể rằng các bạn khác không làm được như con thì mình lại thấy ko hay. Vì mình không bao giờ dạy con lấy cái kém của bạn ra để so với cái mình đã làm được, làm như vậy, là đã vô tình hay cố ý dạy con kiểu cạnh tranh hơn thua rất vớ vẩn với bạn, kiểu hơn người, khó đạt được mục đích là dạy con sống chung an hoà với bạn.

Quan điểm tác giả: nên cho con ngủ riêng sớm, đợi đến 6 tuổi là lâu quá.Quan điểm tác giả: nên cho con ngủ riêng sớm, đợi đến 6 tuổi là lâu quá.
Hoặc có đoạn chia sẻ về việc chị ấy nuôi con “tự nhiên”, cho con ngủ cùng đến tận 6 tuổi, cho ti lâu dài...sau đó kết luận là việc cho con ngủ cùng lâu như vậy là để dạy dỗ con những kĩ năng chăm sóc bản thân cơ bản kiểu như đánh răng rửa mặt gì gì đó mình thấy hơi nông cạn và buồn cười. Theo mình cho con ngủ cùng giường vài tháng hoặc một năm đầu để tiện chăm sóc, cho ti..., sau đó tách dần ra ngủ bên cạnh, rồi tách phòng vào khoảng 3-5 tuổi nếu có điều kiện thì tốt. Còn dạy dỗ đánh răng rửa mặt kĩ năng sống hàng ngày này kia thì ngủ ở đâu cũng dạy được đúng không....

Lâu lâu đọc thấy một số bài chia sẻ của chị tiến sĩ Vũ Thu Hương về giáo dục, về việc dạy con trách nhiệm. Về nguyên tắc, mình đồng tình với chị này nhiều thứ, nhưng một số cách dạy của chị này thì không hợp với mình.
Mình vẫn còn nhớ chuyện hồi xưa chị này chia sẻ việc con không dọn đồ chơi hay gì đó thế là vứt cái đàn của con vào thùng rác, mình thấy hành động này phản giáo dục ghê lắm ý.
Mình thì thích kiểu nâng đỡ, dạy dỗ con lớn dần, giao trách nhiệm dần dần và chờ con lớn trong tình yêu thương, chứ không thích và cũng không làm được theo kiểu bắt con phải làm được cái mà mình muốn, vào thời điểm mà mình muốn như vậy, dù có nghĩ rằng điều đó tốt cho con thì mình cũng vẫn muốn làm theo khả năng tiếp nhận của con.

Mình thích kiểu vừa dạy vừa tương tác điều chỉnh cho phù hợp với cảm xúc và mong muốn của con, vì mình nghĩ đứa trẻ nó nghĩ thế nào, nó làm điều đó có vui vẻ ko, có hạnh phúc không là rất quan trọng, cha mẹ mà chỉ cần phóng đến cái đích, kệ không biết con nghĩ thế nào là cha mẹ chỉ làm theo và cho cha mẹ thôi đúng không?

Một đứa trẻ thương cha mẹ, và có đủ thông minh để suy nghĩ, thì mình ép nó cái gì, nó cũng sẽ làm thôi, nhưng liệu nó có vui vẻ trong lòng không mới là điều quan trọng. Nói thật mình cũng là đứa bé chăm chỉ và sống có trách nhiệm, nhưng lúc mình học cấp 2, thậm trí đến cả cấp 3 rồi, đi học buổi trưa về nhà lúc nào cũng mong muốn có bữa cơm dọn sẵn rồi ý, vì đi học cả buổi sáng đã mệt hết hơi, về đến nhà chỉ muốn có bát cơm ăn xong rồi ngủ khèo một giấc...Vậy nên đọc đến đoạn chị này kể về chuyện giao trách nhiệm cho đứa con bé nhỏ việc nấu ăn trưa, dù mẹ có ở nhà cũng không nấu mình thấy không hợp với quan điểm giáo dục của mình.

Quan điểm tác giả không đồng tình kệ con nấu ăn dù mẹ ở nhà.Quan điểm tác giả không đồng tình kệ con nấu ăn dù mẹ ở nhà.
Hoặc chuyện gọi con dậy đi học, chuyện giúp con sắp xếp sách vở, đồ dùng...mình nghĩ thời gian đầu vẫn nên gọi con, giúp con học được cái nếp tự lập để con đỡ bị căng thẳng quá. Ví dụ như con mình học cấp 1 lúc đầu mình cùng con soạn đồ, sau đó con tự soạn nhưng vẫn hỏi con xem đã soạn đủ chưa? Buổi tối con ngủ rồi mình vẫn lướt qua một lượt xem con quên gì không ? Đến chừng nào mình chắc chắn là con tự được rồi thì mình mới thả.

Mình làm vậy là bởi vì mình thích con có cuộc sống nhẹ nhàng, đầu óc thảnh thơi, thoải mái, tự tin vào bản thân, và tin tưởng vào cha mẹ ở bên. Đi học ở trường suốt cả 6-7 tiếng đồ hồ một ngày là đã rất mệt đối với một đứa trẻ con rồi, lại còn thêm chuyện bị thầy cô mắng vì vài cái tội lặt vặt lẽ ra có thể tránh được mình nghĩ là không cần thiết. Và cũng bởi vì mình hay mềm lòng, thương và hơi chiều con nên không thể có thái độ lạnh lùng bỏ mặc con tự bơi từ lúc còn bé tý được.
Việc đi học và học sao cho nên người đúng là việc của con, nhưng nếu có cha mẹ đồng hành, nâng đỡ, dạy dỗ một phần khi cần thì vẫn hơn chứ.

Một điều nữa không thích ở các chia sẻ của chị này là hay đánh đồng, hay bi kịch hoá và quy tội các cha mẹ quá, đọc vào lúc nào cũng thấy mình dở, mình có lỗi ở đâu đó, đâm ra lắm lúc mất cả tự tin ý...

Vài ví dụ vậy thôi để chia sẻ với câu hỏi của mọi người là mình đọc sách giáo dục gì và đọc như thế nào ....
 
Bác sĩ Nguyễn Thu Hằng.
 
BigSchool: Như đã nói ở phần dẫn ban đầu, bài viết là quan điểm và tâm sự cá nhân của tác giả để các bà mẹ tham khảo. Việc không đồng tình với quan điểm của một số tác giả khác liên quan tới giáo dục con cái cũng là sự trao đổi thẳng thắn với nhau, theo suy nghĩ cá nhân của bác sĩ. Rất mong nhận được bài trao đổi cởi mở để mỗi phụ huynh, tuỳ theo điều kiện hoàn cảnh có thể có cho mình những gợi ý nhất định về nuôi dạy con cái. Cảm ơn các bạn đã quan tâm tới các bài viết trên Diễn đàn của BigSchoool.

Ý kiến bạn đọc:

Bạn hãy Đăng nhập để gửi ý kiến của mình.