"Con nghĩ đi, mẹ không biết" vào đề Ngữ văn - Tác giả cuốn sách nói gì?

  • 21/12/2017 | 17:00 GMT+7
  • 11.568 lượt xem

Một cuốn sách kể chuyện dạy con của chính mình để chia sẻ những quan niệm về dạy con của nhà báo Thu Hà đã từng được nhiều phụ huynh đón nhận. Vừa qua, một đoạn trích của cuốn sách đã được đưa vào đề thi học kỳ I, lớp 12 ở Hậu Giang.

Câu I - Đọc hiểu của Đề thi môn Ngữ VănCâu I - Đọc hiểu của Đề thi môn Ngữ Văn

Một đoạn trích trong "Con nghĩ đi, mẹ không biết!" vừa được lấy làm đề thi môn văn của lớp 12 của tỉnh Hậu Giang. (biểu tượng trái tim).

Một bạn học sinh chụp hình đề bài và hỏi mình: "Cô ơi, phương thức biểu đạt chính của cô có phải là "Tự Sự" không ạ?".

Ôi trời, về lý thuyết thì mình không biết! Mình thực sự không biết gọi tên nó là gì!
Vậy cho con hỏi câu nữa ạ. câu 3 í ạ. "Thái độ của tác giả khi viết về những chuyến đi". Cô giáo có chữa bài, nhưng cháu muốn đi hỏi tác giả cho chắc ạ!
Con ơi, thể nào tác giả cũng nói trật lất với barem à! (rất nhiều biểu tượng cười).
Quang cảnh sự kiện ra mắt cuốn sách "Con nghĩ đi, mẹ không biết!"Quang cảnh sự kiện ra mắt cuốn sách "Con nghĩ đi, mẹ không biết!"
Vài năm trước, đề thi chọn học sinh giỏi chuyên Văn của tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũng đã yêu cầu học sinh bình luận về một câu của mình: "Cuối cùng thì, như bố mẹ tôi vẫn dặn, trong cuộc sống nhiều bất ổn này chúng ta phải biết tự bảo vệ mình. Và tôi hiểu rằng: cách bảo vệ mình hiệu quả nhât, mạnh mẽ nhất, an toàn nhất, chính là làm một người tử tế".

Về đề bài lần này, đúng là mình cũng có chút ít hơi sốt ruột với những người ít dịch chuyển. Mình thật sự mong tuổi trẻ hãy đầu tư vào việc đi, đi để học, đi để lớn lên, đi để hiểu xung quanh và hiểu thế giới, hiểu con người... Và quan trọng nhất là đi để hiểu rõ hơn về bên trong cuả chính mình. Mình là ai, mình có sở trường sở đoản gì, việc gì thì mình có thể chấp nhận được, việc gì thì mình ghét cay ghét đắng, cái ngưỡng chịu đựng của mình tới đâu. Và đi là cơ hội tiếp xúc, cơ hội trải nghiệm để bạn trả lời được câu hỏi lớn nhất thời thanh xuân cuả bạn là: Bạn muốn trở thành người như thế nào?

Mình là dân học Toán, đâu biết gì nhiều về các thủ pháp văn học đâu. 
Nhớ ngày xưa đi học, tội lỗi thuờng xuyên nhất của mình, thậm chí có lần còn bị ghi sổ đầu bài là: "Hà nói chuyện riêng trong lớp", Bố mình mà đi họp phụ huynh thì năm nào cũng nghe giáo viên chủ nhiệm phàn nàn về cùng tội danh đó.hic hic... Chả hiểu sao, ngồi trong lớp, mình nghĩ ra nhiều cái mắc cười lắm, hay ho lắm, cần phải nói lắm. Nếu không nói thì ngứa ngáy không chịu được (biểu tượng cười)
Mình cũng mê đọc. Có lần còn bị kiểm điểm vì tội: "mang tới lớp những cuốn tiểu thuyết tình dày cộp" nguyên văn đó ạ! Hic hic 

Thế nên viết là nhu cầu, nếu không chia bớt sẻ bớt thì nó đầy và nó tràn ra.
Bìa cuốn sách "Con nghĩ đi, mẹ không biết!"Bìa cuốn sách "Con nghĩ đi, mẹ không biết!"

Mình viết đúng như mình đang "tám", là bạn cuả các bạn, là mẹ của Xu Sim. Mình toàn viết bằng văn nói à. 

Mình cũng dạy Xu Sim làm làm văn khá đơn giản. Nhớ lần Sim làm bài tả mẹ. Đọc bài tả chi tiết từ mắt, mày, mũi, miệng, tóc, tay chân.. mà mình chả nhìn thấy mình đâu. Mình nói: Nếu con thay cô Hoa, cô Huệ, cô Trà vào mà bài vẫn đúng thì có nghĩa là con làm sai. 

Mẹ phải là chính mẹ, phải không lẫn với bất cứ ai. không cần tả hết mọi bộ phận, nhưng đọc lên phải nhìn thấy được là mẹ là người như thế nào, ở phía bên trong ấy, là tính cách lối sống, thái độ, những câu nói, những việc làm, những thói quen.... 
Phải thật riêng. Cái gì giống với nhiều người thì bỏ cái đó đi, chỉ kể cái riêng thôi. 

Nhiều bạn có hỏi mình khi định hướng nghề cho con, rằng nhà báo có nghèo không? Học báo chí ở đâu thì tốt? Mình nói thật rằng mình mua nhà và nuôi con hoàn toàn bằng tiền nhuận bút. Mọi đồng tiền mình nhận, đều được ký đàng hoàng và đóng thuế đầy đủ. Còn trường báo chí tốt nhất là trường đời thôi. Trong Tòa soạn mình (báo Hoa học trò) hầu hết các phóng viên, biên tập viên đều từ những trường khác báo chí! 

Mình đã học lệch về môn toán suốt 12 năm. Mình đã được ba mẹ chọn cho 1 nghề nghiệp khác. Nhưng 26 tuổi mình bỏ tất cả đề làm lại từ đầu, học lại từ đầu môn mà mình thích. 

Cái câu: Hãy theo đuổi đam mê, và thành công sẽ theo đuổi bạn, cũng có vẻ đúng đấy ạ!

 

Nhà báo Thu Hà
 
BigSchool: Xin giới thiệu bài viết của Minh Tuệ về cuốn sách này.

"Con nghĩ đi, mẹ không biết": Hãy là người mẹ cực "chất" của con!

Cuốn sách "Con nghĩ đi, mẹ không biết!" gồm 3 phần kể về hành trình lớn lên cùng hai con Xu, Sim của bà mẹ đơn thân Thu Hà. Những bài học hàn lâm về nuôi dạy con trẻ được mẹ Xu - Sim kể qua giọng văn giản dị, sinh động, chắt lọc từ những kinh nghiệm thực tiễn của bản thân đã trải qua. Ngoài những bài học về nuôi dạy con bổ ích, độc giả còn bị lay động bởi tình yêu thương vô hạn dành cho con của người mẹ. 

Trong phần đầu tiên mang tên Khi con chúng ta ăn, mẹ Xu - Sim kể về những ngày tháng vật lộn chiến đấu để nuôi đứa con "1 tháng tuổi bị trào ngược dạ dày, ngày nào cũng ói, ngày ít nhất 8 lần, ngày nhiều 15 lần", "khó ăn, suy dinh dưỡng kênh B". Nhưng qua những sai lầm, thất bại liên tục, chị đã học được rằng: đánh giá một đứa trẻ không thể chỉ bằng một cái cân.
 
Vậy là, mẹ Xu - Sim quyết nói không với nhồi con ăn, nhồi con uống sữa để tăng cân, nói không với lạm dụng thuốc kháng sinh, thậm chí cho con quyền được... đói. Bởi theo chị, "cao vượt trội, thông minh vượt trội, hẳn là rất có ưu thế! Nhưng giữ được cuộc sống vui vẻ và thoát khỏi những xiềng xích mình tự trói buộc mới thật là hạnh phúc." Bữa ăn vì áp lực cân nặng mà đang trở thành cực hình đối với cả mẹ và bé.
 
Phần tiếp theo Khi con chúng ta học và Cùng con vui sống, tác giả Thu Hà tiếp tục nói không với lối học nhồi nhét để con đạt thứ hạng cao, nói không với cách bao bọc con quá kĩ đã tạo nên một thế hệ ù lì, dựa dẫm, chỉ biết chờ đợi người khác đưa lại hạnh phúc cho mình. Chị ủng hộ việc “tung con ra bầu trời với nắng, gió mưa vào bão táp. Buông tay ra thì con mới lớn được!”. Con tự lập còn mẹ thì được tự do.
Bạn thử ngẫm nghĩ về giải pháp này...Bạn thử ngẫm nghĩ về giải pháp này...
Là mẫu phụ nữ thành đạt hiện đại, Thu Hà lựa chọn cho mình cuộc sống đơn thân chứ không đi theo lối suy thường thấy là "mẹ phải hi sinh để con có được một mái ấm đầy đủ". Bởi chị nghĩ rằng: mẹ hạnh phúc thì con mới hạnh phúc, không thể để con mình phải lớn lên với gánh nặng trên vai là mẹ đã hi sinh cả đời cho mình. Đức hi sinh là một đức tính đáng trân trọng của phụ nữ Việt Nam nhưng nếu trong mắt con, mẹ là một người mẹ "rất hạnh phúc, rất cool" thì còn tuyệt hơn nhiều.
 
Cái cách mẹ Xu - Sim lựa chọn để nuôi dạy con mình là để con trở thành một người hạnh phúc, một người tử tế. Không còn gánh nặng phải là người đạt thứ hạng cao nhất, được điểm cao nhất, phải toàn diện nhất thì tuổi thơ con trẻ sẽ hồn nhiên hơn.
 
Những lời khuyên của bác sĩ, chuyên gia tâm lý được đưa vào sách bằng những tình huống cụ thể làm người đọc dễ cảm, dễ thấm hơn. Để có được hàng loạt kinh nghiệm nuôi dạy con, tác giả Thu Hà không chỉ học từ chuyên gia mà còn học từ những tâm tư tình cảm của con trẻ bởi chị đã có kinh nghiệm làm việc với trẻ con hơn 20 năm (gồm 3 năm dạy học và hơn 17 năm làm báo tuổi teen). Những thành quả được thể hiện trực tiếp qua cách suy nghĩ, cách nói, cách ứng xử của hai bé Xu - Sim làm ta cảm thấy tin phục những bài học được rút ra.
Không chỉ là những bài học quý dành cho bậc phụ huynh, "Con nghĩ đi, mẹ không biết!" còn là cuốn sách thấm đượm tình thân, giúp con trẻ hiểu thêm những tâm tư tình cảm của những đấng sinh thành.
 
Minh Tuệ (Khám phá)
Nguồn: Eva.
 
 
 
 

 

Ý kiến bạn đọc:

Bạn hãy Đăng nhập để gửi ý kiến của mình.

Đề thi mới nhất

Toán học & kết nối tuần 3

Môn Toán học - Lớp 8

Tống Phước Hiển

145 lượt thi

Toán học & kết nối tuần 3

Môn Toán học - Lớp 9

Tống Phước Hiển

104 lượt thi

Toán học & kết nối tuần 3

Môn Toán học - Lớp 6

Tống Phước Hiển

127 lượt thi

Toán học & kết nối tuần 3

Môn Toán học - Lớp 7

Tống Phước Hiển

96 lượt thi

Bài kiểm tra cuối kì II (Cuối năm)

Môn Toán học - Lớp 5

xtoan78

77 lượt thi

Xem thêm

Bài giảng mới nhất

Ghi số tự nhiên

Ghi số tự nhiên

Nguyễn Sáng

Toán học - Lớp 6

Xem thêm