Có một nhà giáo, nhà thơ Hồ Tịnh Văn

  • 05/11/2018 | 08:55 GMT+7
  • 2.785 lượt xem

Nhà thơ Hồ Tịnh Văn hiện giáo viên dạy Văn Trường THPT Nguyễn Hữu Cảnh (TP Biên Hòa, Đồng Nai). Cô giáo viết rất nhiều thơ từ niềm đam mê thơ thiết tha, yêu đời rộng mở… Trải nghiệm cuộc sống, nghề nghiệp đã đưa thơ của cô giáo tới với nhiều bạn yêu thơ.

Cô giáo Hồ Tịnh VănCô giáo Hồ Tịnh Văn

Thơ từ nghề dạy học

Là một cô giáo dạy Văn có nhiều trăn trở với nghề mình nên những bài thơ từ cuộc sống giáo viên của Hồ Tịnh Văn không chỉ là nỗi lòng riêng mà còn chung cho các thầy cô giáo.

XIN LỖI CHỒNG VÌ VỢ LÀ GIÁO VIÊN

 
Xin lỗi chồng vì vợ là giáo viên
Cứ tưởng rằng con thuyền xuôi mát mái
Nhưng chồng ơi, tình đời sao ngang trái
Vợ giáo viên chồng cực đến trăm bề
 
Sáng đến trường giờ lên lớp lê thê
Vợ dạy hết lớp này sang lớp nọ
Trưa ở lại căn tin ăn tạm bợ
Con chẳng ai lo, lại đến tay chồng
 
Trưa nghỉ ngơi vất vưởng cũng chạnh lòng
Đầu giờ chiều, lại lo đến tiết
Vợ hòa mình cùng trò yêu mải miết
Bài học chưa hoàn thành, trò đợi ngày mai
 
Hoàng hôn buông trên nẻo đường dài
Vợ chạy nhanh lên đường về tổ ấm
Ở nơi ấy chồng, con đang trông ngóng
Nồi cơm chiều đã toả nóng mắt cay
 
Chén cơm vội vàng ăn chẳng kịp no ngay
Vợ lại phải soạn bài, mai lên lớp
Đổi mới, chủ đề, giáo dục chưa tính trước
Vợ cùng đồng môn phải mò mẫm khảo tra
Vợ giáo viên chồng cực đến trăm bềVợ giáo viên chồng cực đến trăm bề

Nửa đêm trường vợ mới trải mình ra
Người uể oải vì tháng ngày vất vả
Vợ giáo viên chồng "chẳng lo gì cả"
Chỉ lo kiếm tiền và thay vợ chăm con
 
Tháng năm qua cuộc sống vợ mỏi mòn
Thương chồng con nhưng biết làm sao được
Bởi yêu nghề thuở nhỏ từng ao ước
Vợ suốt đời bám đuổi một giấc mơ
 
Xin lỗi chồng vợ giáo viết vần thơ
Cùng chia sẻ và mong người thông cảm
Lỡ lấy vợ giáo viên người ơi, khổ lắm
Chẳng biết làm sao cho hạnh phúc đong đầy
 
Mong chồng thương vợ nhiều, bởi nghề giáo quả lắt lay.
 

NGƯỜI LÁI ĐÒ

(Thương tặng HS cuối cấp)
 
Nhớ lắm các trò ơi! Buổi học cuối cùng...
Ngày mai chia tay, mỗi người mỗi ngả
Trên con đường bụi mờ trắng xoá
Có phút giây nào trò nghĩ đến cô không?
 
Cô chỉ là người lái đò miệt mài trên một khúc sông
Tiễn khách sang mà lòng tràn kỉ niệm
Những buổi học chan chứa niềm thương mến
Những giây phút vui cùng, lưu luyến lắm trò ơi!
Kỷ niệm với học tròKỷ niệm với học trò

Cô, người lái đò tảo tần trên mặt nước đầy vơi
Khách qua sông còn ai người trở lại
Trên dòng sông cuộc đời đôi lần trò lạc mái
Chợt nhớ người lái đò xa ngái tuổi học sinh
 
Cảm ơn đời, vẫn còn đó niềm tin
Trò tìm lại chuyến đò thời đi học
Dù còn cô còn nhiều lắng lo, khó nhọc
Thương lắm nghề lái đò chuyên chở ước mơ
 
Kỉ niệm vui buồn cô góp nhặt thành thơ
Những trở trăn của người làm nghề giáo
Chuyến đò tiếp theo khách sang sông có hiểu
Người lái đò một đời thầm lặng đã hi sinh...
 
Sự nghiệp trồng người, cô mãi một niềm tin.
 

Thơ từ các tác phẩm văn học

Không chỉ viết những bài thơ qua sự trải nghiệm của cuộc sống, cô giáo Hồ Tịnh Văn còn có những bài thơ viết từ cảm xúc trước các tác phẩm văn học. Những bài thơ như thế cũng là một cách giúp học sinh của mình có một con đường cảm nhận thêm về những điều trong tác phẩm mà cô giáo muốn gửi gắm tới các em. Xin giới thiệu một bài thơ như thế với các bạn.
 

CHÍ PHÈO-NAM CAO

 
Chí Phèo là đứa con hoang
Được làng Vũ Đại cưu mang nên người.
Hai mươi tuổi, cũng tươi cười
Cũng mơ ước, như mọi người hằng mơ...
"Có căn nhà nhỏ đơn sơ
Chồng lo cày cuốc, be bờ sớm trưa
Nuôi thêm đàn lợn nhỏ vừa
Vợ chồng êm ấm nắng mưa dãi dầu"
Nhưng rồi sự cố từ đâu
Bà Ba gọi tới bóp đầu, bóp chân
Chí ta lòng dạ bần thần...
Lý Kiến bắt gặp, phân trần làm sao?
Ghen tuông Lý Kiến dâng trào
Nhà tù rộng cửa đón chào Chí ngay.
Ra tù, ngực chạm trổ đầy,
Răng cạo trắng hớn, ra tay chơi bời
Đầy tớ Lý Kiến một thời
Giờ đây Bá Kiến róc đời tinh ranh
Biến Chí thành quỷ, lưu manh
Tay sai đắc lực, đàn anh côn đồ
Bá Kiến là kẻ mưu mô
Đẩy Chí rơi xuống lại vồ Chí lên
Chí giờ say rượu liên miên
Sống trong men rượu làm phiền người dân
Rạch mặt, ăn vạ, hành nhân
Say - ăn, say- ngủ toàn phần là say
Tự Lãng mời rượu chiều nay
Chí lại say khướt, mới hay ra về
Thị Nở dở tỉnh, dở mê
Ngủ bên gốc chuối đường về lều tranh
Chí Phèo - Thị Nở duyên lành
Gặp nhau trong cảnh chiếu mành cùng che
Thị Nở vốn ở nhà quê
Trót ba mươi tuổi người chê, ế chồng
Mả hủi dòng giống ai trông
Ma chê, quỷ sợ xấu không ra gì
Chí nhìn Thị, cười hì hì
Giờ đây Thị Nở còn gì để thân
Mắt cười, môi bạnh toàn phần
Tình yêu làm Thị dần dần có duyên.
Tình yêu của Chí còn nguyên
Húp cháo hành nóng, mắt hiền nhìn yêu
Thị Nở nàng kể cũng liều
Năm ngày hạnh phúc chung lều người ta
Ngày thứ sáu, mới nghĩ ra
Còn bà cô thị đi xa mới về
Thị Nở nhìn Chí cười hì
Thị về xin phép cô đi lấy chồng
Bà cô thị quát rằng: "Không!
Ba mươi tuổi, mà không trót đời
Ai lại lấy thằng “con trời”
Không cha, không mẹ, không nơi cậy nhờ..."
Dở hơi Thị lại ngẩn ngơ
Lon ton chạy tới chửi vơ Chí Phèo
Chửi rồi "ngúng nguẩy" đi vèo
Chẳng thèm để ý Chí Phèo nghĩ chi
Chí Phèo chưa hiểu chuyện gì?
Niềm vui, hạnh phúc, tình si dỗi hờn?
Con đường dài, lại dài hơn...
"Ai cho lương thiện" trong cơn đau này?
Chí Phèo nửa tỉnh nửa say
Cầm con dao sắc tìm ngay kẻ thù
Đường đi sao cứ mịt mù
Bá Kiến đẩy Chí vào tù là đây
"Trả cho tao, lương thiện ngay!
Hỏi ai xoá hết sẹo này cho tau?"
Nỗi đau nối tiếp nỗi đau
Chiếc cầu bắc nhịp còn đâu nữa mà
Tình yêu Thị Nở bay xa
Con đường hạnh phúc nhạt nhoà khói mây
Nói sao hết nỗi đau này!
Làm sao có thể về ngay loài người
Nở từ chối , Chí hận đời
Chí Phèo chấm dứt loài người thương ta
Nhát dao chí mạng vung ra
Bá Kiến nhận lấy chẳng tha được rồi!
Chí Phèo kết liễu cuộc đời
Tự mình chấm dứt một thời khổ đau.
Thị Nở chạy đến coi mau
Thấp thoáng lò gạch ẩn sau bụng mình
Chẳng lẽ nào Thị lại sinh
Một Chí Phèo nhỏ, cực hình như cha?
Tình thương nhân loại sáng loà
Nam Cao đau đớn, vỡ oà nỗi đau
Chí Phèo kiếp trước, kiếp sau...
Nỗi đau ... nối tiếp nỗi đau tận cùng
Dân nghèo muôn kiếp mịt mùng
Bao giờ Chí được sống chung kiếp người?
Sau cái chết- Chí mỉm cười ?
Nam Cao-mong mỏi Chí người thiện tâm? 
 

Thơ tạo cảm xúc cho các nhạc sỹ 

Thơ của cô giáo Hồ Tịnh Văn đã tạo cảm xúc cho nhiều nhạc sỹ viết nên những ca khúc hay. Xa quê hương Thạch Tiến, Thạch Hà, Hà Tĩnh từ năm 1997, nhưng ân tình với quê hương luôn là cảm xúc không nguôi, bài thơ "Ân tình ví giặm" của cô giáo Hồ Tịnh Văn với giai điệu âm nhạc của nhạc sỹ Nguyễn Từ, tài hoà âm của nhạc sĩ Vũ Quốc Nam, đã sâu lắng qua giọng hát của ca sĩ Quế Thương.

Không chỉ viết về quê hương mình mà bất cứ nơi nào cô giáo Hồ Tịnh Văn từng đến đều tạo nên cảm xúc để có những vần thơ ấn tượng cộng hưởng với âm nhạc trở thành những khúc ca hay về nơi đó. Xin chia sẻ với các bạn hai ca khúc về Huế, về Hà Nội.

 

 

 

Ý kiến bạn đọc:

Bạn hãy Đăng nhập để gửi ý kiến của mình.

Đề thi mới nhất

Toán học & kết nối tuần 3

Môn Toán học - Lớp 8

Tống Phước Hiển

47 lượt thi

Toán học & kết nối tuần 3

Môn Toán học - Lớp 9

Tống Phước Hiển

45 lượt thi

Toán học & kết nối tuần 3

Môn Toán học - Lớp 6

Tống Phước Hiển

65 lượt thi

Toán học & kết nối tuần 3

Môn Toán học - Lớp 7

Tống Phước Hiển

70 lượt thi

Xem thêm