Bố ơi! Vì sao một người tử tế đến như bố lại phải ra đi???

  • 08/02/2018 | 10:50 GMT+7
  • 5.330 lượt xem

Trước khi di quan của bố vào lúc 5h00' ngày hôm nay, Thuỷ Lê đã tâm sự với bố mình. Không chỉ bằng những kiến thức của cô học sinh chuyên Phan hay những trải nghiệm khi làm báo...mà chính người bố đã là xúc cảm lớn nhất cho những dòng viết này.

Là những người làm cha, làm mẹ luôn hy sinh đời mình cho con cái, tài sản lớn nhất để lại cho con chính là sự trưởng thành của con và hình ảnh của mình trong những tháng năm vất vả lo toan cuộc sống để nuôi dưỡng, dạy dỗ con.

Xin chia sẻ những dòng tâm sự với bố của nhà báo Thuỷ Lê với các bạn và thắp nén hương lòng gửi tới người bố vừa ra đi...

Tin buồn của gia đình nhà báo Thuỷ LêTin buồn của gia đình nhà báo Thuỷ Lê

Bố ơi, vậy là con đã thiếu bố những mấy bữa cơm rồi, như thế đã thực âm dương cách biệt chưa hả bố? Khuya qua, con đã tưởng là con sẽ ngủ thiếp đi sau một ngày dài thăm thẳm, nhưng đến 2h sáng, tự dưng như có ai đánh thức, kịp trước khi cây hương cuối sắp tàn...

Bố ơi, chỉ còn đúng 2h nữa thôi, bố sẽ rời nhà mình. Ngôi nhà từng là chiến công thật oách của bố: Ngôi nhà mái bằng đầu tiên của xóm, được xây giữa những năm bao cấp gian khó. Con vẫn nhớ là cách đây hơn 30 năm, cũng vào tầm này, cả nhà mình đã lục tục trở dậy để chuẩn bị cho ngày hội lớn: Ngày đổ cốp pha. Để xây được ngôi nhà mơ ước đó, trong nhiều tháng trời ròng rã, bố mẹ và chúng con (thật ra chủ yếu là bố) đã phải thức đêm đóng hàng trăm viên gạch táp lô. Con vẫn nhớ cái lưng áo bố ướt đầm khi chuyển từng bao cát, bao xi măng vào sâu trong con ngõ nhỏ; khi trộn vữa hay nén vữa vào khuôn sao cho chặt, rồi lại khệ nệ bê nó ra đến chỗ phơi, cái bóng cao lớn của bố đổ dài trên gian khó... 

Rồi sau đó là những năm tháng kéo cày trả nợ. Nhớ là những núi lạc vỏ ngày đó cao tới tận nóc nhà, bụi bay mù mịt, nản hết cả lòng khi chẳng biết bao giờ thì bóc hết để kịp trả đơn hàng lạc nhân cho người ta. Nhưng bố đã luôn nghĩ ra cách để bọn con thấy khổ là vui. Sáng kiến nghĩ ra cái cặp tre để bóc lạc cho nhanh và đỡ mệt chính là của bố, rồi từ đó, nhân ra cả xóm. Những núi lạc thế mà rồi cũng dần vợi xuống, và niềm vui cứ thế dâng lên, khi chỉ còn phải bóc nốt những củ lạc cuối cùng. Lại có lúc bố nhận đơn hàng may gia công chăn con công. Không ít đêm, bố và chị đã ngủ rục bên máy khâu, chân vẫn để nguyên trên bàn đạp...

Hạnh phúc khi bên người bố thân yêu.Hạnh phúc khi bên người bố thân yêu.

Ngôi nhà ấy không chỉ xây bằng mồ hôi mà còn bằng hạnh phúc. Biết bao thành tích học tập của con hồi đấy có được chính là nhờ lời động viên thiết thực này của bố: Cái đùi gà. Cứ học sinh giỏi tỉnh thì 1 đùi, giải Quốc gia thì 2 đùi, cứ thế mà phấn đấu. Thường ra, con không thuộc diện ưu tiên, nhưng vào những hôm con ẵm giải, thì đừng hòng đứa nào dám đụng vào cái đùi gà, vì đó là Luật Khen thưởng và nghi thức vinh danh của bố. Ở với bố, cứ học giỏi là có đùi gà, thèm đùi gà thì lo mà học đi, ai cấm!

Cũng trong ngôi nhà ấy, trưa hôm kia, con đã phải cắn răng và nén nước mắt ngồi viết "bài báo" đặc biệt và đau đớn nhất của mình: Điếu văn tiễn bố. Một "bài báo" mà trước đó con đã tưởng mình không thể nào viết nổi, vì quá ngộp thở trước tâm huyết và bổn phận. Lại chỉ cách có mấy tiếng, sau khi lần đầu tiên trong đời sững sờ và sửng sốt chứng kiến phút lâm chung của con người ta có thể ám ảnh mà cũng linh diệu, thần giao cách cảm đến nhường nào. Lại là một người xiết bao quan trọng với mình. Nhưng cuối cùng, con cũng đã vượt qua được, để trước hết và sau cùng, cũng chỉ có mấy con chữ mọn dâng bố.

Bố con ta chưa bao giờ nói ai sẽ là người viết điếu văn cho bố, nhưng đây như là sự mặc định, ngầm hiểu. Vì con biết bố luôn là người quý chữ của con nhất, cả khi bố không còn có thể ngồi dậy để lại dìu dặt đặt vào bát con một chiếc đùi gà. "Bài báo" đó, độc giả của con là những người thân có cùng chung với con nỗi đau quá lớn này, những hàng xóm đã từng giúp bố mỗi người một tay dựng nhà, những người bạn chí cốt chí tình đã không quản ngại đường sá xa xôi, lại những ngày cận Tết để trực tiếp hay gián tiếp gửi lời đưa tiễn bố... 

"Bài báo" ấy, "nhuận bút" của con là sự mát lòng của bố. Một món "nhuận bút" không bao giờ tiêu đến, mà chỉ có thể gửi vào "ngân hàng cảm xúc". Và "lãi suất" chính là hàng năm vào dịp này, bố lại về nhà mình ăn cơm với mẹ con con, cả khi không còn những tiếng gọi xé lòng: "Bố ơi về ăn cơm!" như ngày hôm qua.
Những - cái - Tết - không - có - Bố!Những - cái - Tết - không - có - Bố!

Bố nhớ về ăn cơm, bố nhé! Dù năm nay nhà ta không có Tết, và những cái Tết từ nay về sau sẽ không còn thể nào như xưa được nữa: Những - cái - Tết - không - còn - bố. Khi ông trời thật nhẫn tâm không cho bố được ăn cái Tết cuối cùng, không cho bố được ăn một bữa rau từ mảnh vườn nhỏ mà tận đến những ngày cuối cùng khánh kiệt sức lực vì bạo bệnh, bố vẫn không quên nhắc mẹ "gắng trồng ít rau sạch cho bọn nó về ăn Tết". Để không phải bố, mà là chúng con, sẽ được dìu dặt đặt vào bát bố chiếc đùi gà, như là nghi lễ của lòng biết ơn và thành kính. 

Nhà báo Thuỷ LêNhà báo Thuỷ Lê

Nhưng sâu xa, con vẫn biết đấy chính là lựa chọn của bố, khi ngay cả trong hôn mê, vẫn kiên quyết rút bằng được ống thở. Phải là lúc con cháu sắp được nghỉ Tết dài ngày, để cuộc sống đời thường không quá bị xáo trộn. Và hàng năm cũng sẽ là "một công đôi việc" vào mỗi dịp này...

Hy sinh kiểu đấy, chỉ có thể là bố!

"Bài báo" ấy, không phải con viết, mà chính là bố đã viết nên nó bằng cả cuộc đời nhẫn nại và quả cảm của mình, cuộc đời của một người bình- thường- tử- tế.

Bố ơi, dù hơn 3 năm qua bọn con đã đảo tung cả cái thế giới này để tìm thuốc cứu bố, bất chấp sức hèn lực mọn, thì con vẫn hiểu rằng trên đời này, chẳng có chữ Hiếu nào là đáng tự hào cả, mà chỉ có những người xứng đáng đón nhận chữ Hiếu ấy mới đáng được tự hào!

Chỉ có điều con không hiểu, và sẽ mãi không thể hiểu: Vì sao một người tử tế đến như bố lại phải ra đi???????

 

Ý kiến bạn đọc:

Bạn hãy Đăng nhập để gửi ý kiến của mình.

Đề thi mới nhất

Toán học & kết nối tuần 3

Môn Toán học - Lớp 8

Tống Phước Hiển

40 lượt thi

Toán học & kết nối tuần 3

Môn Toán học - Lớp 9

Tống Phước Hiển

43 lượt thi

Toán học & kết nối tuần 3

Môn Toán học - Lớp 6

Tống Phước Hiển

59 lượt thi

Toán học & kết nối tuần 3

Môn Toán học - Lớp 7

Tống Phước Hiển

66 lượt thi

Xem thêm