Tin mới

7 nguyên nhân trò làm việc riêng, nói chuyện riêng và cách xử lý.

Làm việc riêng hay nói chuyện riêng là một "căn bệnh" dễ xảy ra trên lớp và giáo viên nhiều khi cảm thấy "bí" để ngăn chặn việc "bùng phát". Bài viết chia sẻ 7 nguyên nhân cùng với lời khuyên để chúng ta có thể xử lí tình trạng này.

PGS. TS. Nguyễn Hữu Hợp, Khoa GDTH, ĐHSP Hà NộiPGS. TS. Nguyễn Hữu Hợp, Khoa GDTH, ĐHSP Hà Nội

Mình dự mấy tiết học ở các trường tiểu học Hà Nội, thấy một hiện tượng phổ biến là học sinh (HS) làm việc riêng, nhất là nói chuyện riêng ghê quá. Trao đổi với các thầy cô giáo (GV) ở các tỉnh thành khác, mình được biết, thói xấu này cũng khá phổ biến. Hiện tượng này ĐE DỌA nghiêm trọng CHẤT LƯỢNG GIÁO DỤC đối với không chỉ những HS đó mà còn cả lớp nói chung.

Mình nêu ra một vài suy nghĩ về một số NGUYÊN NHÂN cơ bản và LỜI KHUYÊN xem có ích gì cho giáo viên tiểu học hay không.

1) Học sinh không có việc để làm

Các em nói chuyện và làm việc riêng chủ yếu trong những trường hợp GV giảng quá nhiều, các bạn phát biểu (còn mình không được phát biểu)... Khi đó, có thể các em không hiểu, không hứng thú khi nghe những điều GV nói, bạn trình bày. Có nhiều em giơ tay phát biểu không được GV gọi thì lập tức quay sang nói chuyện với bạn.

LỜI KHUYÊN: GV nên tăng cường tổ chức hoạt động nhóm hoặc hoạt động cá nhân với những phương pháp như thảo luận nhóm, trò chơi, thí nghiệm, giải quyết vấn đề... nhằm phát huy tính tích cực, gây hưng thú học tập cho HS; hạn chế giảng. 

Tạo việc làm cho học sinh cả lớpTạo việc làm cho học sinh cả lớp

2) Năng lực nhận thức của học sinh hạn chế

Có một thực tế là, năng lực và hứng thú nhận thức của học sinh trong lớp không giống nhau, có em nhanh, em chậm... Thường, những em chậm thì không hiểu lời giáo viên giảng, không làm được bài tập của mình, không theo kịp các bạn nhanh nên mất hứng thú, chán, đâm ra nói chuyện riêng, làm việc riêng.

LỜI KHUYÊN: GV nên chú ý nhiều hơn đến những em chậm, ví dụ: cho ngồi các bàn phía trên, yêu cầu làm những bài tập cơ bản, hỗ trợ thường xuyên và kịp thời, cho học sinh giỏi ngồi cạnh để giúp đỡ, trao đổi với gia đình để kèm thêm ở nhà...

3) Giáo viên chưa bao quát lớp

GV chỉ chú ý đến một số học sinh phía trên gần bục giảng, những em ngồi phía sau thì ít được chú ý hơn, thậm chí một số GV cứ quay lưng với lớp viết bảng, giảng giải.... Khi ít được chú ý, những em này dễ "tranh thủ cơ hội" để nói chuyện riêng.

LỜI KHUYÊN: GV cần chú ý đến mọi HS, nhất là những em hay nói chuyện riêng. GV nên "ra tín hiệu" rằng "cô biết hết tất cả", thể hiện sự quan tâm nhưng nghiêm khắc của mình. Tránh, hạn chế hiện tượng quay lưng về phía các em.

Cần để ý mọi vị trí trong lớpCần để ý mọi vị trí trong lớp

4) Nội dung học tập nhàm chán, thiếu hấp dẫn

Học nhiều khi cũng như xem phim: Xem một bộ phim mà ta không hiểu nội dung, hay nội dung nhàm chán thì chỉ muốn tắt ti-vi. Mình nhớ câu nói rất hay: "Ta có thể dẫn con ngựa đến chỗ có nước, nhưng không thể bắt nó uống nước".

LỜI KHUYÊN: GV nên đưa những nội dung hấp dẫn, gắn liền cuộc sống của trẻ, phù hợp với nhu cầu và khả năng nhận thức các em, sử dụng phương tiện trực quan thích hợp...

5) Thói quen xấu có từ lớp dưới

Nề nếp học tập được hình thành từ khi trẻ vào lớp 1. Nếu GV các lớp dưới không quan tâm, làm sai nề nếp này thì GV các lớp trên sẽ phải chịu "khổ" thôi.

LỜI KHUYÊN: GV phải rèn nề nếp từ khi các em vào lớp 1, trong đó, giúp trẻ hiểu được nội quy học tập, tác hại của hành vi nói chuyện riêng, làm việc riêng trong giờ học... Nên nhớ: "Măng non dễ uốn".

Uốn nắn từ lớp dướiUốn nắn từ lớp dưới

6) Học sinh có "đối tác" và cơ hội thuận lợi để nói chuyện riêng

Đó có thể là bạn cùng bàn "hợp cạ", chơi thân với nhau, ngồi phía sau ít "bị" chú ý...

LỜI KHUYÊN: GV nên thường xuyên thay đổi các "cặp" HS cùng bàn, "chia cắt" những em "hợp cạ" ngồi tách xa nhau; đưa những em "lắm mồm" lên ngồi phía trên, ngồi gần cán bộ lớp, tổ; thường xuyên thay đổi vị trí ngồi của học sinh trong lớp.

Hợp cạ quên cả thầy côHợp cạ quên cả thầy cô

7) Học sinh ngồi học bị gò bó quá mức

Một vài GV yêu cầu HS ngồi nghiêm ngắn hệt như những bức tượng, điều đó gây căng thẳng, mệt mỏi, làm cho các em "buộc" phải cựa quậy, nói chuyện riêng cho "miệng được vận động". 

LỜI KHUYÊN: GV nên cho HS ngồi thoải mái, không gò bó (ví dụ: không nên bắt các em khoanh tay đặt lên bàn...); trong tiết học, nên dành vài phút cho học sinh vận động với những bài thể dục tại chỗ thích hợp.

Khi có HS thiếu tập trung, nói chuyện riêng, làm việc riêng, GV có một số cách xử lý khác nhau: Nói với cả lớp: "Trong lúc cả lớp đang học tập nghiêm túc thì cô thấy bạn X. nói chuyện riêng (làm việc riêng). Có lẽ bạn cần sự giúp đỡ chăng?". Rồi đến gần em X., hỏi: "Cô có thể giúp gì cho em?". Hoặc GV tạm dừng và nói: "Cô muốn thấy em X. không nói chuyện riêng (làm việc riêng) vào lúc này"... Trong những trường hợp "khó trị", cần cho em đó ngồi riêng một bàn. 
Ngoài tác động của mình, GV cần liên hệ với phụ huynh để các bậc cha mẹ nhắc nhở trẻ, sử dụng tập thể HS để các em nhắc nhở lẫn nhau...

Trong mọi trường hợp GV cần tôn trọng HS, đặt lợi ích của các em lên hàng đầu.

Hình ảnh không hiếm khi ngồi họp của...người lớnHình ảnh không hiếm khi ngồi họp của...người lớn

TÔN TRỌNG + YÊU THƯƠNG + NGHIÊM KHẮC + PHƯƠNG PHÁP DẠY HỌC TÍCH CỰC là "liều thuốc" hữu hiệu. Nói rộng ra, không riêng gì học sinh tiểu học nói chuyện riêng đâu nhé, sinh viên chính qui, GV tiểu học đang theo học các lớp tại chức, GD từ xa... cũng thế. Rồi các cuộc họp ở cơ quan nào cũng đều thế - thủ trưởng nói thì cứ nói, nhân viên thì cứ "buôn" rào rào. Mình đi du lịch nước ngoài thấy, đâu có người VN mình, y như rằng ở đó cười nói ầm ầm, ào ào, râm ran... Vậy, tật "lắm mồm" phải chăng là "TRUYỀN THỐNG", là "BẢN SẮC VĂN HÓA DÂN TỘC" rồi? Con hư tại MẸ, cháu hư tại BÀ, trò hư tại THẦY?

 PGS. TS. Nguyễn Hữu Hợp

 Nguồn http://gdth.hnue.edu.vn

Ý kiến bạn đọc (1)

Hương Giang Thật sự hữu ích. Cảm ơn Bigschool đã chia sẻ!

· Trả lời · · 2 tháng trước
Bạn hãy Đăng nhập để gửi ý kiến của mình.